Menu

Con dâu có bầu đi làm về muộn lần nào cũng phải ăn ‘cặn canh và thịt mỡ’, nàng tung vài câu ‘bóng gió’ khiến mẹ chồng vừa tức vừa sợ

Trước mặt chồng cô thì mẹ chồng đon đả nhận lời, dặn dò con trai cứ yên tâm, ở nhà đã có bà. Nhưng chồng Huế vừa đi một cái, thái độ của bà thay đổi đột ngột khiến Huế chóng cả mặt.

Vợ chồng Huế cưới được gần 1 năm, khi cô đang mang thai con đầu lòng mới 2 tháng thì chồng cô nhận quyết định đi công tác ở tỉnh trong thời gian nửa năm. Vẫn biết phải xa nhau lúc này sẽ rất khó khăn cho cả hai, nhưng vì sự nghiệp tương lai tươi sáng hơn, Huế động viên chồng đi.

Chồng Huế đi làm xa, phải 1 tháng mới về thăm gia đình được dăm ba ngày. Huế ở nhà vừa đi làm vừa mang bầu, sống cùng bố mẹ chồng. Chồng cô bảo vợ, lương cô làm được cứ dành cất đi, anh sẽ gửi tiền mẹ chồng lo ăn uống hàng ngày cho mẹ con cô. Đã ở xa vợ không quan tâm được cô, thôi thì để anh lo kinh tế. Anh đưa tiền cho bà hàng tháng rất dư dả, coi như lo sinh hoạt cho cả nhà luôn.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Trước mặt chồng cô thì mẹ chồng đon đả nhận lời, dặn dò con trai cứ yên tâm, ở nhà đã có bà. Nhưng chồng Huế vừa đi một cái, thái độ của bà thay đổi đột ngột khiến Huế chóng cả mặt. Trước đây lúc chồng cô ở nhà, chi tiêu trong nhà vợ chồng cô lo hết, bố mẹ chồng có chút lương hưu để ông bà tiêu vặt cho tự tại. Việc nhà đa phần Huế làm, sáng cô dậy nấu bữa sáng, tối tan làm là về cơm nước, dọn dẹp.

Nhưng đợt này cô muốn làm cố nốt vài dự án còn dang dở để ít nữa nghỉ sinh, thành ra cô sẽ thường xuyên về muộn, cũng may sức khỏe thay kì của cô tốt. Song nếu kiêm thêm cả việc dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, thực sự quá sức của cô. Vì thế, cô xin phép bố mẹ chồng cho cô “khất”, mong ông bà có thể ra ngoài ăn, hoặc giả mẹ chồng rảnh rang thì nấu cho bố chồng giúp cô. Mẹ chồng Huế tỏ rõ sự khó chịu. Huế thất vọng cực, cô đang có thai bà vẫn không thông cảm.

Tối ngày đầu tiên chồng cô đi, cơm tối mẹ chồng phần cho Huế là ít canh đã bị khoắng sạch cái chỉ còn nước lõng bõng, và ít thịt mỡ thừa lại. Huế sốc nặng, nước mắt ứa ra. Không nghĩ bố mẹ chồng lại đối xử với cô như vậy. Từ khi về làm dâu, xét ra chưa có chuyện gì lớn, ngỡ rằng ông bà dễ chung sống. Thực chất là vì lúc ấy mọi thứ vợ chồng cô hết, có động chạm gì tới ông bà đâu.

Sang ngày thứ 2, tình trạng vẫn tiếp diễn. Huế đói bụng quá phải mò ra đầu ngõ ăn bát phở bò. Ở nhà có gì ăn được đâu. Còn lại cho cô toàn đầu thừa đuôi thẹo, canh cặn cơm cháy. Hình như mẹ chồng căn chuẩn đủ 2 ông bà ăn thôi thì phải. Không hề có phần của cô. Tủ lạnh cũng trống trơn, hoa quả hay đồ ăn vặt chả bao giờ xuất hiện. Trong khi chồng Huế gửi bà nhiều tiền sinh hoạt cơ mà.

Ngày thứ 3, nhìn mâm cơm xơ xác, Huế cười nhạt. Cô chẳng thấy buồn lòng nữa. Người khác đối xử không tốt với mình, thì mình phải hậu đãi bản thân. Nhất là lúc này cô đang mang thai. Chả tội gì nhịn đói hoặc ăn cơm nước mắt rồi gục mặt vào gối khóc lóc.

Cô gọi ngay cửa hàng đồ ăn ship đến nửa con gà quay, thêm đôi món ăn kèm. Rồi đàng hoàng bày ra bàn ăn “đánh chén”. Mẹ chồng Huế thấy động tĩnh thì tới xem, Huế cười tươi mời bà ăn tối. Cô chả buồn giải thích hay biện minh gì, vì chính bà cũng hiểu rõ chuyện là thế nào rồi.

Liên tiếp cả tuần liền sau đó cơm tối vẫn chẳng có cho cô, cũng là cả tuần Huế gọi món ngon bổ ở ngoài về nhà ăn. Cô còn mua hoa quả, đồ ăn vặt bổ dưỡng không thiếu thứ gì. Đến lúc này, có lẽ mẹ chồng cô cũng nóng mặt. “Cô suốt ngày ăn hàng thế thì tiền nào cho đủ? Định ăn trôi cả nhà à?”, bà quắc mắt.

Huế cười dịu dàng: “Dạ, con làm ra tiền mà mẹ, có xin của ai đâu. Không ăn uống hẳn hoi thì lấy sức đâu làm việc. Chưa nói con còn phải lo cho em bé trong bụng nữa”. Bà không phần cơm cho cô, chẳng lẽ bắt cô nhịn?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nói đoạn cô cúi đầu vuốt bụng, nựng nịu con: “Con ơi, con phải yêu lấy chính mình, đừng bao giờ bạc đãi bản thân. Ai tốt với con, con hãy tốt lại gấp nhiều lần. Ai tàn nhẫn với con, con trực tiếp bỏ qua, coi như không có họ trên đời…”.

Mẹ chồng Huế nghe thế thì sầm mặt lại. Nhưng bà đâu bắt bẻ được gì. Những lời Huế nói hoàn toàn đúng, cũng không trực tiếp nhắc đến bà. Bà đâm vừa tức vừa sợ. Con dâu không sao, nhưng cháu vẫn là máu mủ nhà bà. Nhỡ sau này bé biết bà nội bạc đãi bé từ khi còn trong bụng mẹ, thật không ổn chút nào.

Quả nhiên tối hôm sau Huế về đã có cơm nước tươm tất phần cô. Mẹ chồng còn nhiệt tình bảo có hoa quả trong tủ lạnh, cô ăn cơm xong thì tráng miệng.

Theo Trí Thức Trẻ

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *