Menu

‘Nghẹt thở’ và phai nhạt tình cảm vì chồng chi li

GiadinhNet – Chị nghĩ đến phần còn lại của cuộc đời khi “phải” sống với anh. Chẳng lẽ, chị ly hôn chỉ vì chồng “chi li”.

Ngày còn yêu nhau, anh luôn phân định rõ ràng bữa nào chị mời, bữa nào anh chi. Chị yêu và chị chẳng bận tâm vì cho rằng điều này không quan trọng. Hơn nữa, khi đó chị thấy anh không sai. Đôi khi sự rõ ràng, rành mạch đều tốt cả.

Trước ngày cưới chừng một tháng, anh nói với chị ký hợp đồng hôn nhân. Chị ngạc nhiên nhìn anh. Nói là “hợp đồng hôn nhân” nghe to vậy, nhưng thực ra thì chỉ là ký vào bản thỏa thuận “nếu có ly hôn thì tài sản này hoàn toàn thuộc về bố mẹ chồng”. Dẫu ngỡ ngàng nhưng chị thấy cũng đúng. Số tài sản đó không phải của chị, không phải của anh thì đương nhiên chị chẳng “thèm” động đến. “Hôn nhân còn chẳng giữ được thì của cải tiếc gì!”, chị hờn dỗi anh. “Chỉ là anh cẩn thận chút thôi để sau này có sao thì vẫn làm bạn được. Chứ anh muốn có em đến hết đời chứ nào nghĩ đến chuyện xấu kia!”, anh nói rồi ôm chị thật chặt, đặt nụ hôn vào đôi môi phụng phịu khiến chị chẳng còn nghĩ ngợi nhiều.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Cưới nhau về, lần đầu chị biết “giật mình vì anh”, ấy là khi anh nói lương ai người ấy giữ, tiền ai người ấy tiêu nhưng nên có sổ ghi chép lại, rồi cuối tháng ngồi hoạch định với nhau. Sau thời khắc cảm nhận điều không ổn đó, chị lại tặc lưỡi “thì cũng tốt, rạch ròi đỡ phải cãi nhau vì những điều vụn vặt”. Rồi đến cuối tháng, anh mang sổ của anh đã ghi chi tiết cẩn thận. Của chị thì ngày có, ngày không. Cuối cùng tổng chi của anh nhiều hơn. Và đó cũng là lý do anh không đưa thẻ lương cho vợ kể từ ngày kết hôn cho đến khi đã có với nhau hai mặt con.

Ngày con ốm, chị đưa con vào viện, anh cũng đang làm mà tất tưởi bỏ việc vào viện với con. Lần đó bé phải mổ, chi phí cũng khá nhiều. Một mình anh lo tất, chị đã thấy mừng vì anh thay đổi khi có con. Nhưng khi bé xuất viện, về nhà anh chìa tờ giấy ghi chép tỉ mỉ các khoản phải chi tiêu và muốn chị “bù” vào một phần trong đó. Đến nước này thì chị thực sự sốc. “Đến cả với con đẻ mà anh còn tính toán vậy thì anh có thực sự yêu thương con và cái gia đình này không?”.

Nhớ ngày mẹ anh bị bệnh dưới quê phải lên Hà Nội điều trị. Trong khi chị thì lo lắng và sẵn sàng bỏ tiền để chữa trị cho mẹ chồng thì ngay tại bệnh viện, lúc mẹ chồng vừa khỏe một chút, anh đã gọi điện cho em trai dưới quê. “Chú xem thế nào, mẹ bây giờ đã khỏe rồi đấy. Chú cũng nên gửi tiền lên chăm mẹ chứ một mình anh không xoay sở được!”.

Chị ái ngại nhìn anh: “Anh làm gì thế? Mình lo được rồi thì thôi. Nhà chú ấy không có điều kiện, mẹ sống cùng vợ chồng chú bao năm rồi, giờ mẹ ốm mình phải có trách nhiệm chứ!”, chị kéo anh ra khỏi phòng mà trách cứ. Anh thản nhiên: “Mẹ là mẹ chung. Vợ chồng chú ấy được cái đất đang ở cũng là của ông bà thì ốm đau cũng phải lo cho ông bà chứ. Đấy là bảo góp tiền chung đấy, chứ đáng lẽ vợ chồng chú ấy phải lo tất!”. Anh thản nhiên trả lời khiến chị ngao ngán.

Anh tốt tính, anh yêu thương và chăm lo cho gia đình. Anh không để chị phải nghĩ những việc lớn. Nhưng sự chi li của anh khiến tình yêu trong chị dần nguội tắt dù chị đã cố gắng để “quen” với tính chi li đó của anh. Chị nghĩ đến phần còn lại của cuộc đời khi “phải” sống với anh. Chẳng lẽ, chị ly hôn chỉ vì chồng “chi li”.

Phương Nghi

Nỗi đau của người chồng không thể chia tay vợ dù vợ ngoại tìnhNỗi đau của người chồng không thể chia tay vợ dù vợ ngoại tình

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *