Menu

Thâm cung bí sử (153 – 5): Một kết cục bất ngờ

GiadinhNet – Chị Thạch đi làm về phát hiện nhà bị mất một chiếc laptop. Khóa cửa không bị phá mà kẻ gian đã mở khóa rất tài tình. Rất may là cái két bạc không bị mất và tiền trong két vẫn còn nguyên, kẻ gian không thể mở được khóa két vì không biết mật khẩu.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ông Ổn, hàng xóm của chị Thạch nói: “Cô đi mua một ổ khóa loại tốt, đem về đây tôi gia công lại thành một ổ khóa đặc biệt mà cả thợ khóa cũng không mở được”. Ông Ổn trước là công nhân cơ khí chính xác nên hoàn toàn có thể nói được như thế. Ông khoan thêm một lỗ, đặt thêm một viên bi khá cỡ, đánh một chiếc chìa khóa riêng thì không ai mở được. Nhưng chị Thạch nói: “Mọi loại khóa đều chỉ có thể khóa được người ngay thôi, chú ạ! Cháu cần một người vừa trông nhà vừa giúp việc. Mỗi ngày cháu phải làm mấy nghìn chiếc bánh tẻ, một mình cháu làm không xuể. Hay là chú đến phụ cho cháu. Cháu sẽ trả chú mỗi tháng 5 triệu đồng, cơm nuôi ngày ba bữa”. Đối với ông Ổn đó là một lời mời hấp dẫn. Hiện ông đang làm bảo vệ cho cụm công nghiệp, lương 3 triệu đồng/tháng. Làm cho chị Thạch thì gần nhà, khỏi mất thời gian đi về, lương lại cao và có cơm ăn.

Công việc của ông Ổn rất nhẹ nhàng, chỉ cắt lá chuối theo kích cỡ quy định sẵn rồi đem luộc. Phải luộc lá chuối để tiệt trùng, vả lại lá chuối luộc khi gói bánh không bị rách. Buổi sáng chị Thạch cắm cơm sẵn cho ông Ổn ăn trưa. Thức ăn thì rất sẵn trong tủ lạnh, thích ăn gì thì ăn. Rượu thì có cả một can 10 lít, là rượu nếp cái hoa vàng hẳn hoi. Buổi trưa ông Ổn bật đầu video xem phim. Cuối ngày ông nói với chị Thạch: “Trong đầu video của cô toàn phim con heo thôi, sợ quá”. “Nếu không thích thì chú đừng xem”. Nói thế thôi chứ các buổi trưa ông Ổn vẫn xem phim. Nhiều người hỏi ông Ổn: “Ông liều thế, không sợ chết à?”. “Sơn ăn tùy mặt, ma bắt tùy người, sợ đếch gì, tôi chỉ ở đây ban ngày chứ có phải làm cả đêm đâu”. Nói thế thôi chứ nếu chị Thạch bảo ông Ổn ở lại cả đêm thì ông cũng khó từ chối. Ông đã góa vợ hơn 5 năm. Một buổi chiều chị Thạch mua về một bát rượu mận và một đĩa dồi chó. Hai người ngồi uống rượu với nhau. Chị Thạch nhìn bộ ngực và hai cánh tay đỏ au của ông Ổn rồi nói: “Tối nay chú ở lại nhé!”. Ông Ổn im lặng, nghĩa là ông đồng ý. Từ bữa đó, chị Thạch không bảo thì ông Ổn cũng ở lại. Rồi một hôm chị Thạch nói nhỏ với ông Ổn: “Cháu có thai rồi, chú ạ! Hơn ba tuần rồi”. Ông Ổn có vẻ cuống. Chị Thạch nói: “Làm sao chú phải sợ. Cháu tự do, chú cũng tự do. Chúng ta tổ chức một bữa cơm tử tế mời mọi người trong phố và công khai tuyên bố mối quan hệ của chú và cháu, thế là xong”. Và bữa cơm tử tế đã được tổ chức. Không hiểu ai báo tin mà ở Hàn Quốc Phong gọi điện thoại về cho chị Thạch: “Chị phản bội em. Ở bên này chưa một ngày em không nghĩ về chị. Tại sao chị lại làm thế?”. “Chị cũng nhớ em chứ. Nhưng chúng ta còn phải sống, phải lao động và kiếm tiền. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một nhu cầu riêng. Mong em thông cảm cho chị”.

Và ông Ổn cùng chị Thạch sống chung. Cặp đôi cọc cạch về tuổi tác này sống với nhau có vẻ yên ấm. Bà con phố Huyền Kỳ thấy lạ là ông Ổn không những không chết mà còn béo khỏe hơn. Hóa ra chị Thạch không phải là con bọ ngựa.

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *