Menu

Thâm cung bí sử (157 – 2): Tình yêu của sáo

GiadinhNet – Con sáo mọc lông cứng thay cho lớp lông măng. Hóa ra nó là một con sáo mái, mình to, đít thấp và là con sáo ngà giống hệt mẹ nó, mỏ trắng chân vàng. Khi con sáo bắt đầu biết nhảy nhót trong lồng, ông Dũng đặt vào lồng một chiếc gương. Con sáo thích lắm, tưởng mình có bạn. Nó cứ làm dáng với con sáo trong gương hoài.

Vợ ông Dũng đi chợ về mua mấy lạng thịt ba chỉ. Ông Dũng cắt 2 miếng thịt nạc cho con sáo, nó ăn với vẻ thích thú. Được chăm sóc tử tế con sáo lớn rất nhanh. Bây giờ đã có thêm hai cái lông trắng ở hai bên cánh nom rất đỏn dáng. Ông Dũng bắt đầu tập cho con sáo nói. Ông chỉ dạy nó hai câu: “Bố ơi! Và “Chào quý khách. Con sáo có vẻ thích học nói. Khi ông Dũng bận bán hàng, nó cũng soi gương và tập nói. Từ ngày có con sáo quán ông Dũng đông khách hơn các quán khác vì người ta thích được nghe con sáo chào. Nhiều người gạ ông Dũng mua con sáo giá bạc triệu nhưng ông không bán.

Rồi một hôm có một con sáo bay đến đậu trên cây gạo rồi chao qua cái lồng con sáo của ông Dũng mấy lần. Đó là một con sáo trống. Con sáo của ông Dũng nhảy như điên trong lồng. Đó là sức mạnh của tình yêu. Ông Dũng mở cửa lồng cho con sáo bay lên cây gạo tự tình với con sáo kia. Rồi nó rủ bạn tình bay xuống chui vào lồng. Trong lồng sẵn có chuối chín, hai anh chị chén thoải mái. Mọi người khuyên ông Dũng đóng cửa lồng lại để bắt cả con sáo kia nhưng ông Dũng lắc đầu: “Đóng làm gì. Tình yêu rất cần tự do”. “Nhưng con sáo kia sẽ rủ con sáo của ông đi mất. Giống cái yêu mãnh liệt lắm, đã yêu là quên hết trời đất”. “Thì kệ nó. Nó cũng cần tự do như con người”. Tuy được sổ lồng nhưng con sáo bay đi rồi lại bay về lấy câu chào khách để giúp ông Dũng bán hàng.

Rồi ông Dũng bị bệnh. Lúc đầu là ho. Tiếng ho không phải từ miệng mà từ trong lồng ngực phát ra khiến ông rất đau tức. Các con đưa ông đi bệnh viện khám thì bác sĩ nói ông bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Nằm trong bệnh viện ông Dũng rất nhớ con sáo nên cô Thu phải mang nó vào để bên giường bệnh của bố. Ai đến thăm ông Dũng con sáo cũng chào quý khách, bác sĩ đến khám nó cũng chào quý khách. Một mình con sáo làm phòng bệnh vui hẳn lên.

Vì thể trạng ông Dũng quá yếu nên không thể phẫu thuật được, cũng không hóa trị, xạ trị được. Bệnh viện cho ông uống một loại thuốc rất đắt mà loại thuốc này lại không nằm trong danh mục được thanh toán bảo hiểm y tế nên ông Dũng không uống mà xin về nhà. Ông nằm trên giường bệnh ở nhà. Thỉnh thoảng con sáo lại bay vào và gọi: “Bố ơi! Bố ơi!”. Ông Dũng dặn vợ: “Bà phải thay tôi nuôi con sáo cẩn thận. Thức ăn là chuối chín, thỉnh thoảng phải có thịt nạc hoặc châu chấu để nó có đủ đạm. Nó là con sáo mồ côi rất tội nghiệp nên phải thương nó”. Và ông Dũng qua đời. Suốt một ngày tang lễ, con sáo không bay đi đâu hết, cũng không soi gương như mọi khi mà cứ ngồi lặng im trong lồng. Khi xe tang đưa ông Dũng ra nghĩa trang, con sáo ra khỏi lồng ngồi trong lòng cô Thu và luôn miệng gọi: “Bố ơi! Bố ơi!”. Nó gọi rất nhiều. Khi tiếng đã khản đặc rồi mà nó vẫn cứ bố ơi, bố ơi mãi. Thế là con sáo phải mồ côi lần nữa.

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *