Menu

Thâm cung bí sử (158 – 2): Vệ sĩ trung thành

GiadinhNet – Thấy con Vàng được cô chủ yêu, con Mực ghen ghét con Vàng. Thỉnh thoảng nó lại đợp con Vàng một miếng làm con chó con kêu ăng ẳng. Hằng cầm gậy gõ vào đầu con Mực: “Mày không được bắt nạt nó, nếu không sẽ bị đánh đòn”.

Con Vàng lớn nhanh như thổi, mới 1 tuổi đã to gần bằng con Mực 2 tuổi. Nó ngoan lắm, suốt ngày trông coi vườn rau không cho gà vào phá. Đàn gà vào vườn rau hễ trông thấy con Vàng là chạy bạt vía. Đêm nó nằm ngủ trên thềm nhà, tai úp xuống đất nên một tiếng bước chân khẽ nó cũng nghe thấy và cắn ầm lên. Những con chó tinh khôn như thế này rất hay bị bọn đạo chích đánh bả để chúng dễ hoạt động. Hằng dặn con Vàng: “Ai cho gì cũng không được ăn, chỉ ăn những thứ bố và chị cho thôi”. Vì thế mấy lần bọn trộm ném bả vào mà con Vàng không đoái hoài đến. Ngoài việc đi học buổi sáng Hằng còn phải đi chăn trâu và cắt cỏ trâu. Trẻ con làng Xuân Nho đứa nào cũng phải chăn trâu, vì con trâu đó sau này sẽ bán đi để chúng lấy tiền vào đại học. Sáng Chủ nhật Hằng nói với con Vàng: “Em đi chăn trâu cùng chị nhé!”. Nghe thế con Vàng đu vào người Hằng rồi nhảy tót lên lưng trâu, ngồi vắt vẻo. Con trâu của Hằng là trâu đực. Đi ra đường làng, con trâu của Hằng bắt gặp một vệt nước thẫm trên mặt đường, đó là nước tiểu con trâu nhà ông Định để lại. Con trâu của Hằng dí mũi xuống đất hít mãi nước tiểu của con tơ, rồi 4 vó nó bước đảo điên. Và nó chạy cuống lên. Ra đến cánh đồng thì con trâu của Hằng đuổi kịp con tơ và hít lấy hít để vào mông bạn tình. Con trâu đực nhà ông Dần cũng đuổi kịp con tơ. Loài trâu rất hiền, nhưng khi tranh giành bạn tình thì nó hung dữ. Chúng có thể đánh nhau chí mạng vì một con trâu tơ. Con đực nhà ông Dần cậy to khỏe hơn liền chạy tới, phang cả cặp sừng to vào sườn con trâu của Hằng. Bỗng con Vàng nhảy xuống, chồm lên, cắn một miếng vào cổ con đực nhà ông Dần. Bị cắn đau bất ngờ, con đực nhà ông Dần phải bỏ chạy “Em giỏi lắm, Vàng ạ! Chị yêu em!”. Buổi chiều về nhà Hằng kể với bố chuyện con Vàng bảo vệ con trâu nhà mình. Ông Bính hỏi: “Nó cắn con trâu nhà ông Dần có chảy máu không?”. “Có, bố ạ!” “Thế thì không tốt. Loài chó khi dính máu tươi vào hàm răng, sau này nó sẽ ăn thịt sống và nạn nhân trước hết là bầy gà nhà mình”. “Con sẽ bảo nó. Con Vàng sẽ không dám đâu. Nó trông vườn rau, liên tục đuổi gà nhưng có làm con gà nào bị mất một sợi lông đâu”. Ruộng lúa nhà ông Bính bị chuột cắn rất nhiều. Loài chuột chỉ cắn lúa vào ban đêm. Ông Bính nói với Hằng: “Đêm nay mày sai con Vàng đi trông ruộng lúa xem có được không. Chuột cắn lúa ghê quá”. Buổi tối Hằng nói với con Vàng: “Đêm nay em đi trông ruộng lúa nhé, bắt thật nhiều chuột vào”. Nửa đêm hôm đó, con Vàng lẳng lặng ra khỏi nhà. Sáng hôm sau ông Bính ra thăm ruộng lúa thấy mấy con chuột bị cắn chết nằm lăn lóc trên bờ. Loài chuột nếu ngửi thấy máu đồng loại là không dám đến nữa.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *