Menu

Thâm cung bí sử (159 – 1): Tình yêu không có tuổi

GiadinhNet – ​Khi trời chuyển lạnh, một đám cưới hoành tráng đã được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Chàng rể là ông Chương, 59 tuổi, phải nhờ thuốc nhuộm để che đi mái tóc sương tuyết. Nàng dâu là Thu Minh, 28 tuổi, phải nhờ chiếc áo dài rộng hơn để che bớt cái bụng bầu lùm lùm. Có bầu mới cưới không phải chuyện lạ. Cách xa nhau về tuổi tác cũng không lạ.

Điều đáng nói thì đây là đám cưới thứ ba trong đời ông Chương. Đàn ông cưới vợ một lần là tốt, cưới lần hai là đường hạnh phúc gập ghềnh, cưới lần ba càng gập ghềnh hơn. Người vợ thứ nhất, ông Chương bỏ người ta. Còn vợ thứ hai, thì người ta bỏ ông Chương. Người vợ thứ ba, không biết kết cục ra sao nhưng thời gian qua có vẻ mặn nồng.

Ông Chương có biệt tài là sờ vào đất thì đất hóa vàng. Năm 1999, ông mua 8 sào ruộng đất ở Mỹ Đình thôn, gần hai năm sau thì thành Khu đô thị Mỹ Đình. Sau đó ông lại mua 3 lô đất ở khu Văn Quán (Hà Đông) và bây giờ là khu đô thị Văn Quán. Nhưng ông Chương không ở Mỹ Đình, cũng không ở Văn Quán mà ở khu công nghệ cao Hòa Lạc. Ở đây ông có 5000m2 đất, trồng các loài hoa đẹp và quý. Hàng ngày luôn có các cặp đôi về đây chụp ảnh, giá vào vườn 50.000 đồng mỗi người. Xem ra thu từ bán vé, chụp ảnh còn hơn bán hoa. Đã có chỗ chơi thì cũng phải có chỗ ăn, ông Chương cho dựng 8 cái lều sàn gỗ lợp lá cọ để bán hàng ăn. Thu nhập của ông khá và ổn định. Một hôm có một người con gái đến vườn hoa của ông Chương để chụp ảnh. Cô ta đi một mình, có lẽ là chưa có người yêu. Và người ấy là Thu Minh. Cô chụp ảnh theo kiểu tự sướng, tất nhiên kiểu chụp này không đẹp bằng người khác chụp cho. “Có cần tôi giúp không?”, ông Chương hỏi. “Thế thì tốt quá. Chú giúp cháu nhé!” Họ chụp rất nhiều, gần 12h trưa mới kết thúc. “Hôm nay cô lãi to. Mua vé có 50.000 đồng mà lại có người phục vụ tận tình”. “Cháu cảm ơn chú rất nhiều”. “Giờ đã trưa, chắc cô cũng đói rồi, tôi cũng đói, tôi mời cô lên lều ăn trưa được không?”. Sau mấy giây đắn đo, Thu Minh đã gật đầu. Ông Chương mở một chai vang đỏ của Pháp. Hai người vừa nhâm nhi vừa trò chuyện. Họ ngồi với nhau khá lâu. Mấy cốc rượu vang làm cô gái hơi liêng biêng. “Cô không thể đi xe máy về lúc này được. Tốt nhất nên vào phòng khách của tôi nghỉ trưa, cứ tự nhiên, đừng ngại gì cả”, ông Chương bảo. Trong khi Thu Minh ngủ trưa thì ông Chương bảo người pha café ngồi uống một mình. Rượu vang cũng làm ông rạo rực. Và café giúp ông tỉnh như sáo. Ông đi vào phòng khách thấy Thu Minh ngủ rất say. Hai gò bồng đào trắng ngần phập phồng theo hơi thở. Ông Chương đứng nhìn mãi.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *