Menu

Thâm cung bí sử (159 – 2): Mượn rượu làm liều

GiadinhNet – Ông Chương khe khẽ ra khỏi phòng khách, khép cửa cẩn thận và đi quanh vườn hoa một vòng. Nhưng hình ảnh của cô gái vẫn in đậm trong đầu ông. Không thể kìm nén nổi, ông Chương lại quay về phòng khách.

Ông chốt chặt cửa, tắt hết đèn rồi ngồi ghé xuống bên giường Thu Minh đang ngủ. Ông khẽ nắm bàn tay cô gái. Thu Minh để yên. Rồi ông nằm xuống cạnh cô, choàng tay ôm ngang lưng cô. Thu Minh mở mắt: “Chú à! Cháu say quá”. “Em rất đẹp. Anh yêu em!”. “Chú chứ không phải anh, tóc bạc hết rồi”. Thu Minh nói thế nhưng không ngồi dậy mà vẫn nằm yên. Và ông Chương đã mượn rượu làm liều. Một lúc sau Thu Minh nói: “Thế là chú đã đi quá đà rồi. Làm thân con gái khổ thế, thiếu cảnh giác một chút là bị lợi dụng ngay”. “Anh xin lỗi em. Nếu hôm nay em bị chồng đánh thì anh xin đền tội”. “Em bỏ chồng rồi. Người ấy keo kiệt, bủn xỉn, đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành. Đàn bà rất khinh loại đàn ông như thế”. Thu Minh đột ngột đổi cách xưng hô khiến ông Chương mừng khấp khởi.

Hơn một tháng sau, Thu Minh quay lại. Sau khi chụp ảnh giúp Thu Minh, ông Chương mời cô lên lều uống cà phê. “Anh có biết hành động đi quá đà hôm trước đã gây hậu quả như thế nào không?”. Ông Chương nhìn kỹ gương mặt Thu Minh thấy hai hàng lông mày dựng ngược lên, thế là cô ta đã có bầu rồi: “Mấy tuần rồi em?”. “Hơn năm tuần rồi. Anh xem lịch thì biết chứ”. “Anh hỏi thật nhé, em có đồng ý làm vợ anh không. Hiện anh đang sống tự do hoàn toàn”. “Em đang định nuôi con một mình đây. Đã đổ vỡ một lần rồi, bây giờ sợ lắm”. “Không thể như thế được. Con của chúng ta phải có bố, có mẹ chứ”. Thu Minh gật đầu có vẻ miễn cưỡng. Và đám cưới hoành tráng đã được tổ chức.

Rồi Thu Minh sinh con trai giống ông Chương như hai giọt nước. Tuy thấy thằng bé giống hệt mình nhưng ông Chương vẫn cẩn thận đi xét nghiệm ADN. Kết quả xét nghiệm cho thấy, thằng bé với ông cùng huyết thống. Ông Chương thầm biết ơn Thu Minh và ra sức chiều chuộng cô vợ trẻ. “Từ nay em giữ chìa khóa két bạc. Nhưng theo anh thì em nên để trong ngăn tủ để khi cần thì anh cũng có thể mở được”. Thu Minh giúp ông Chương quản lý người làm và theo dõi thu chi. Cô tỏ ra tháo vát và cẩn thận trong công việc. Ông Chương thở phào nhẹ nhõm khi thấy việc làm ăn khá thuận lợi và người vợ trẻ vừa biết thương con vừa biết chiều chồng.

Rồi một hôm Thu Minh bắt gặp chồng đang ngồi ngẩn ngơ trước cái két bạc đang mở toang cửa. “Anh đang nghĩ gì thế? Có phải em tiêu quá nhiều tiền không? Con chúng ta không thể ăn sữa vớ vẩn mà phải là sữa hảo hạng. Em cũng không thể mặc loại váy áo vớ vẩn mà phải là hàng xịn. Lại nữa, em vừa cho mẹ em 200 triệu đồng dưỡng già, gọi là đền ơn sinh thành, không có mẹ thì không có em. Giàu như anh mà cũng xót ruột ư? Nếu vậy từ nay em sẽ cắt giảm bớt các khoản chi để chồng khỏi băn khoăn suy nghĩ”. “Anh có suy nghĩ gì đâu. Em cứ chi dùng thoải mái. Làm ra tiền mà không tiêu dùng thì kinh doanh làm gì”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *