Menu

Thâm cung bí sử (169 – 1): Những đêm không ngủ

GiadinhNet – Kor ném vào bếp thêm một que củi nữa. Đám tàn lửa bốc lên nhấp nháy sáng như đèn đom đóm. Đỉnh Ngọc Linh thừa thãi gió, thừa thãi mưa bụi, thừa thãi cái lạnh lẽo nên bếp lửa nhà sàn cháy không ngưng nghỉ.

Một đêm rồi Kor không ngủ. Hai đêm Kor không ngủ. Ba đêm Kor không ngủ. Anh ngồi lì lợm như tảng đá, hai mắt đỏ như hai cục than nóng. Trong đầu Kor đang có con trăn gió da mun, to hơn cây cột cái nhà sàn. Và mỗi khi con trăn gió xuất hiện là hai mắt Kor có lửa. Kor muốn giết nó, muốn băm xác nó.

Rừng già Ngọc Linh có hai con trăn to là con trăn đất và con trăn gió. Con trăn đất mốc thếch, ù lì. Nó đi chậm, nhích từng tí như cây gỗ trượt dốc thoải mà không có voi kéo. Tính nó ngủ kỹ, mỗi ngày ngủ 10 tiếng. Khi ngủ thì nó không biết trời đất gì. Người đi rừng thấy nó tưởng là cây gỗ, ghé xuống ngồi nghỉ, vấn thuốc rê hút, tàn thuốc rơi xuống lưng mà nó cũng không biết. Đến khi tỉnh ngủ nó cựa mình mọi người mới biết đó là con trăn. Nhưng không sao, trăn đất hiền lành, không hại người.

Trái ngược với con trăn đất là con trăn gió. Gọi như thế vì nó đi làm ra gió. Nó đi dưới suối, nghe ùng ục như suối lũ. Nó đi trên cạn nghe sàn sạt, sàn sạt, lá mục, lá khô bay mù mịt. Nó quăng mình trên tán rừng nghe ào ào như bão, làm đàn khỉ sợ bạt vía. Nó đu mình trên cây cao rình mồi. Một con nai ngơ ngác đang vặt lá non ăn bên bụi cây. Con trăn buông mình lao xuống. Con nai ngã chổng bốn vó. Trong chớp mắt con trăn cuốn chặt con nai từ đầu xuống tới hai chân sau. Rồi bằng một cú rướn chết người, xương con nai gãy răng rắc như ta bóp cái bánh đa vừa quạt lửa. Rồi con trăn há cái miệng đỏ lòm ngoạm vào đầu con nai. Hai hàm của nó bạnh ra to gấp ba bình thường. Da thịt nó cuộn sóng đẩy con nai từ từ vào trong bụng. Đoạn nó nằm nghỉ một lát rồi bò đến cái cây tróc xương cổ thụ, leo lên ngọn, ngoạm một búi lá nuốt vào bụng, rồi nó quặp đuôi vào cành cây to, quăng mình thình thịch vào thân cây, đó là nó tìm cách tiêu hóa con nai trong bụng. Cuối cùng nó thõng cái thân dài xuống, há miệng ra. Máu con nai ộc xuống, rãi nhớt con trăn ộc xuống, rồi tất cả xương con nai rơi xuống trắng tinh không dính một tí thịt nào, vì thế người ta mới gọi loài cây này là cây tróc xương. Con nai này cho con trăn no bụng được nhiều ngày. Suốt thời gian đó con trăn cuộn mình trên chạc cây lười biếng ngủ. Khi đói bụng nó lại bò đi rình mồi.

Gà rừng vừa gáy báo sáng, Kor đã dậy ăn một bát xôi nếp nương với thịt chuột, uống một bụng nước lá sâm. Uống cái nước này leo dốc cao, lội suối sâu cái chân không biết mỏi. Rồi Kor bỏ một nắm thuốc lào vào túi áo, đi ra khỏi nhà. Bàn chân chắc nịch của anh nện trên cầu thang làm cái nhà sàn rung rinh.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *