Menu

Thâm cung bí sử (169 – 3): Tình yêu và hận thù

GiadinhNet – Kor và KaTưn đi vào rừng Ngọc Linh. Lá rừng ướt át quệt vào mặt họ lành lạnh. Những con vắt ngửi thấy hơi người ngóc đầu dậy, ngoe nguẩy trên tán lá. Rồi nó cong người lại và với một cú búng rất điệu nghệ, nó đã dính được vào người KaTưn.

Thâm cung bí sử (169 - 2): Tình yêu như lửa cháyThâm cung bí sử (169 – 2): Tình yêu như lửa cháy

GiadinhNet – Đi ra đến đầu bản, Kor gọi KaTưn, cô gái đẹp nhất bản Sê Đăng. Anh rủ KaTưn vào rừng tìm củ sâm hoang dại. Trong vườn Kor trồng hai vạn cây sâm. Vườn nhà KaTưn trồng một vạn cây sâm. Củ sâm đã 15 tuổi nhưng cả hai nhà chưa nhổ bán.

Nó lặng lẽ bò xuống đùi KaTưn. Rất khẽ khàng con vắt ghé miệng vào đùi cô gái, tưới lên da thịt KaTưn một chất dịch vừa để chống đông máu vừa để gây tê. Vì thế khi con vắt cắn KaTưn, cô không hề hay biết. Kor thấy máu chảy trên chân KaTưn. “Em bị vắt cắn rồi. Vén váy lên anh bắt con vắt cho”. KaTưn kéo váy lên. Kor cầm nắm thuốc lào xát một cái, con vắt rụng ngay. Nhưng máu ở chân KaTưn vẫn chảy vì chất dịch chống đông máu của con vắt vẫn còn nguyên tác dụng. Kor bế KaTưn xuống suối rửa sạch vết vắt cắn, lại đắp mấy sợi thuốc lào vào, máu mới thôi chảy. Lên bờ KaTưn nhìn Kor cười tinh nghịch: “Sao anh Kor hiền thế!” Kor ôm chặt KaTưn, chạm tay vào ngực cô. KaTưn hẩy tay Kor ra: “Úi! Muốn chạm ngực em phải xin bố mẹ chứ. Em ăn tốn nhiều cơm gạo của bố mẹ nó mới to được như thế mà”. “Tối mai anh đến nhà KaTưn xin bố mẹ cho cưới em làm vợ nhé”. KaTưn gật đầu rồi ghì cái đầu Kor áp chặt vào ngực cô.

Hôm sau Kor xách 5 con chuột và gùi một ché rượu đi hỏi vợ. Mẹ KaTưn nói: “Kor trồng sâm giỏi, tìm củ sâm cũng giỏi, bắn ná tài, con gái ta yêu Kor từ lâu rồi”. Bố KaTưn nói: “Từ hôm nay mày đã thành chồng con gái ta rồi. Nhưng cũng phải mời lũ làng một bữa rượu. Phải có 20 con chuột, 2 thúng xôi đỏ, 2 con lợn to và 10 ché rượu”.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, KaTưn vào rừng kiếm củi. Con gái Sê Đăng lấy chồng của hồi môn là những gánh củi, số gánh củi không ít hơn tuổi cô dâu. Em gái KaTưn là KaTươi cũng đi rừng kiếm củi giúp chị. 10 ngày sau KaTưn khoe với Kor: “Em có 20 gánh củi rồi”. “Thế thì cưới thôi”. “Chưa đâu. Em sẽ mang về nhà anh 40 gánh củi cơ”. Nhưng rồi một buổi trưa KaTươi hớt hải chạy về, mếu máo: “Con trăn ăn mất chị KaTưn rồi!” Kor rút dao, cầm ná chạy vào rừng, nơi có cây tróc xương cổ thụ. Con trăn gió vẫn treo mình ở đó. Bộ xương KaTưn rơi trên vũng máu. Kor chém con trăn nhưng không với tới. Anh lắp mũi tên vào ná và bật lẫy. Mũi tên trúng đầu con trăn nhưng da nó dày quá, mũi tên chỉ cắm hờ vào đầu nó thôi. Con trăn lắc đầu, mũi tên rơi xuống đất. Không được rồi. Kor cởi áo gói bộ xương KaTưn đem về chôn trong vườn sâm nhà mình. Một đêm Kor không ngủ. Năm đêm Kor không ngủ. Anh ngồi nghĩ cách giết con trăn gió. Anh sẽ mượn con voi hai ngà của già làng đi giết con trăn. Chân con voi to và nặng hơn cái cột lim, giẫm một cái là con trăn nát bét. Già làng nói: “Mày mượn con voi 10 ngày tao cũng ưng cái bụng, nhưng cách đó không giết được con trăn. Con voi to như cái nhà sàn, con trăn nhìn thấy thì sợ chạy mất”. “Hay là cháu mang con dao nhọn vào rừng, làm con mồi cho nó. Khi nó quấn con thì con rạch bụng nó”. “Cách đó cũng không được. Con trăn quấn mày, rướn một cái, xương sống mày gãy vụn, Xương sống gãy thì tay chân mày liệt rồi, làm sao rạch bụng nó được”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *