Menu

Thâm cung bí sử (180 – 3): Tai nạn trên đồi sim

GiadinhNet – Bà Tâm đưa con ra Hà Nội nhập học. Bà dùng quyền ưu tiên đăng ký cho Hoa được ở kí túc xá, vì bố Hoa là thương binh. Bà nói với con gái: “Phải ở kí túc xá mới đúng là cuộc sống sinh viên. Vả lại con ra Hà Nội để học chứ không phải để yêu, nên ở cách xa nhau ra”.

Thâm cung bí sử (180 - 2): Một kẻ cuồng yêuThâm cung bí sử (180 – 2): Một kẻ cuồng yêu

Còn Tuấn thì thuê phòng trọ ở cùng một bạn cùng khoa ở làng Tám, gần bến xe Giáp Bát. Thỉnh thoảng vào ngày Chủ nhật, Hoa mới đến làng Tám thăm người yêu. Cô tổ chức một cuộc nhậu đơn giản theo kiểu sinh viên, gồm một nồi canh cá đồng nấu với khế chua, một ít rau sống và một đĩa thịt ba chỉ luộc. Đơn giản thế thôi nhưng hôm nào cũng vui. “Thứ Sáu tuần này em sẽ về thăm mẹ và hái vài cân sim để ngâm rượu. Rượu sim thơm ngon, màu đẹp. Vả lại đó là trái cây nên uống yên tâm hơn. Còn rượu thì bà Tâm đã nấu sẵn ở nhà rồi”. Hoa nói với Tuấn như vậy. “Thế thì anh cũng về đi hái sim với em”. “Anh sắp thi rồi, nên ở lại. Vài cân sim em hái một buổi là đủ. Dạo này hay có mưa, sim chín nhiều”.

Chiều thứ Sáu Hoa về nhà. Sáng thứ Bảy cô lên đồi hái sim. Đây là quả đồi mà ngày xưa vào dịp nghỉ hè Hoa và Tuấn hay lên để hái sim, đem ra chợ bán. Bây giờ đời sống của nhân dân khá rồi, không ai kiếm tiền bằng những quả sim bé nhỏ ấy nữa. Một mình Hoa với một đồi sim tím, tha hồ hái. Bỗng Phú xuất hiện: “Em hái sim để làm gì?”. “Hái để bán”. “Nếu bán thì anh sẽ mua hết với giá cao”. “Giá cao mấy thì đây cũng không bán cho anh”. Phú sán lại gần Hoa, nắm bàn tay cô, đưa lên môi hôn. Hoa rụt phắt tay lại: “Anh làm gì thế! Điên à!”. “Anh đang phát điên vì yêu em đây”. “Đồ mặt dày. Cút đi!”. Phú ôm chặt lấy Hoa, đè nghiến cô xuống bên cạnh gốc sim. Hắn giật đứt tung tất cả cúc áo của Hoa rồi đạp mạnh làm cái quần lụa của Hoa tụt xuống tận gót chân. “Anh yêu em!”. Hắn hổn hển nói và hùng hục làm cái việc rất khốn nạn của thằng đàn ông cuồng yêu. Khi hắn buông Hoa ra, cô ngồi dậy, lõa lồ. Máu tươi chảy xuống ướt một đám cỏ. “Anh yêu em Hoa ạ!”. Phú vẫn lải nhải. “Đồ chó! Cút đi!”. Phú lủi đi. Hoa ngồi tấm tức khóc một lúc rồi đi ra suối tắm. Nước suối trong và chảy mạnh lập tức cuốn sạch vệt máu trên đùi Hoa. Cô dầm mình trong dòng suối, kì cọ rất kĩ. Tắm xong, Hoa lên bờ suối, toàn thân sáng lòa như thiên thần. Từ nãy tới giờ, Phú nấp trong bụi rậm trộm xem Hoa tắm. Lúc này hắn nhảy bổ ra và ôm chặt Hoa, đè ngửa cô xuống một lần nữa. Hoa giãy giụa, tay cô gặp một cục đá. Cô cầm cục đá đánh mạnh vào gáy Phú, làm hắn ngất xỉu. Hoa nhìn dòng máu đang chảy ra từ gáy Phú vừa hả hê, vừa lo lắng. Cô bấm điện thoại gọi cho mẹ: “Mẹ mang vào đồi sim cho con một cái áo. Đừng hỏi nữa. Vào nhanh lên”. Nghe giọng nói của con gái bà Tâm linh cảm thấy điều chẳng lành. Bà phi xe vào, ném xe dưới chân đồi và chạy lên. Hoa ôm chầm lấy mẹ. Vừa khóc vừa kể tất cả những chuyện vừa xảy ra. Xong cô cầm một hòn đá to: “Con sẽ đập chết cái thằng chó này!”. Bà Tâm ôm cứng lấy con gái: “Không làm thế được đâu con ạ!”. Bà nói thế rồi nhai một nắm lá sim đắng chát đắp lên vết thương ở gáy của Phú. Hoa đi đến, nhổ một bãi nước bọt vào mặt Phú. Không ngờ bãi nước bọt của cô lại làm Phú tỉnh lại. Hắn lí nhí nói với bà Tâm: “Cháu yêu Hoa bác ạ! Tất cả chỉ vì yêu thôi”. Bà Tâm đèo con gái về thẳng nhà Trưởng Công an xã để trình báo vụ việc”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *