Menu

Thâm cung bí sử (185 – 5): Sai lầm tệ hại nhất đời tôi

GiadinhNet – Tôi đã phạm một sai lầm tệ hại nhất trong đời. Với sai lầm này mãi mãi tôi không còn cơ hội để sửa chữa. Sai lầm của tôi bắt đầu từ cuốn sổ hưu tôi tặng mẹ.

Thâm cung bí sử (185 - 4): Khôn dại ở đờiThâm cung bí sử (185 – 4): Khôn dại ở đời

Với lương hưu Trung tá, sống ở làng mẹ tôi không bao giờ phải lo thiếu tiền. Tôi đã nghĩ rất ngu dại như vậy. Yên trí là mẹ có đủ tiền rồi nên tôi rất ít về thăm mẹ. Tiền có thể giải quyết mọi vấn đề, vả lại vợ tôi còn ở bên mẹ nên nhiều khi tôi đã bỏ quên mẹ. Có năm Tết âm lịch tôi không về nhà, vì một cô bạn gái rủ tôi đi du lịch Sapa. Đó là cái tết buồn nhất của mẹ vì tôi là con trai duy nhất. Tôi không về là mẹ không có tết, không có mùa xuân. Một gã nhà quê như tôi khi có chút văn chương chữ nghĩa thì cũng có nhiều đam mê lắm, đam mê kiếm tiền, đam mê văn chương, đam mê tình ái. Hào quang đô thị cứ cuốn hút tôi khiến tôi xa mẹ nhiều hơn.

Một hôm vợ tôi gọi điện: “Bệnh của mẹ nặng lắm rồi”. Tôi chạy về nhà ngay. Suốt hai tuần liền tôi quẩn quanh bên giường bệnh của mẹ. Ngày hai bữa tôi nấu cơm niêu đất cho mẹ ăn và các buổi chiều tôi tắm cho mẹ. Mẹ không cho ai tắm hết, ngoài tôi. Điều này chứng tỏ mẹ cần tôi như thế nào. Tôi là tất cả tình yêu của mẹ, là ánh sáng niềm tin của mẹ. Đêm nào tôi cũng nằm bên mẹ. Tôi thao thức lắng nghe từng nhịp thở của mẹ. Mẹ thở nhanh hơn. Con rùa thở rất sâu và chậm nên nó sống được rất lâu. Con người nếu thở sâu và chậm thì còn sống được lâu lắm. Nhưng mẹ tôi thở nhanh, mỗi ngày nhịp thở càng gấp gáp hơn. Tôi gọi điện thoại cho các con: “Bà sắp mất rồi, về ngay”. Mẹ tôi mặc cái áo len màu gụ tôi mua tặng mẹ. Sau khi tắm, mẹ vẫn đòi mặc cái áo ấy, không chịu thay áo khác. Một lần tôi gặp một bà cụ già còng lưng cúi sát xuống ruộng dựng những bụi lúa bị bão làm đổ rạp xuống. Tôi nhớ ngay đến mẹ ở quê và tôi viết rất nhanh bài thơ “gọi lúa”:

Khi cây lúa tròn lưng mẹ gọi thì con gái

Lúa đứng bụi mẹ gọi thì nghén đòng

Lúa làm bông mẹ gọi thì ngậm sữa

Tên cây lúa mẹ gọi sao khéo thế

Gọi lúa thôi mà thể gọi người

Con gọi lúa gọi cả niềm vui

Nhưng có một quãng đời

Cây lúa còng giáng lưng của mẹ

Mẹ không lấy đời mình đặt thành tên gọi

Chỉ lặng lẽ chiêm mùa cày cấy nuôi con

Khi bài thơ được in trên Báo Văn nghệ, nhà thơ Võ Văn Trực bảo tôi: “Cậu ra Hàng Ngang, Hàng Đào xem một chiếc áo len cho bà già bao nhiêu tiền để tớ làm nhuận bút, nếu không thì không đủ tiền mua áo tặng bà đâu”. Thế là tôi có cái áo ấm tặng mẹ. Mẹ rất thích mặc cái áo đó. Cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời, mẹ vẫn mặc cái áo len tôi mua. Rồi sáng hôm đó, tôi hỏi mẹ: “Mẹ muốn ăn gì để con nấu”. “Cho mẹ một bát cháo hoa”. Tôi bón cho mẹ được nửa bát cháo rồi mẹ không ăn nữa. Mẹ lật cái gối lên đưa cho tôi một bọc tiền lớn và bảo: “Con cất đi”. Tôi bật khóc vì đó là tất cả tiền lương hưu tôi tặng mẹ suốt 14 năm qua. Mẹ không cần tiền của tôi, chỉ cần tình yêu của tôi thôi. 15h ngày hôm đó mẹ tôi ra đi mãi mãi. Ỷ vào mấy đồng tiền mà bỏ quên mẹ một thời gian dài ấy là tội lớn của tôi. Giờ mẹ vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt bao dung nhưng tôi thì không bao giờ có thể tự tha tội cho mình.

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Được đăng bởi: Happy8

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *